Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch

OVN - Một gói trà, một chiếc khăn, một món gốm hay một chai nước mắm sẽ rất khó thuyết phục du khách nếu chỉ được giới thiệu bằng công dụng và giá bán. Ở điểm du lịch, sản phẩm OCOP chỉ thực sự đáng mua khi nó đại diện được cho nơi du khách vừa đi qua, đáng nhớ và chạm tới cảm xúc.
Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch

Du khách trải nghiệm nghề thủ công truyền thống cùng người dân tại làng du lịch cộng đồng Nhị Hòa (Vĩnh Long)

Ảnh: Hoàng Tuyết

Ở các điểm du lịch, nhiều chủ thể OCOP vẫn đang bán theo tư duy cũ: bày hàng đẹp hơn một chút, chờ khách ghé qua rồi kỳ vọng chốt đơn. Nhưng du khách hôm nay, đặc biệt là khách quốc tế, không còn mua một món hàng chỉ vì nó là “đặc sản địa phương”. Họ mua vì món hàng ấy giúp họ chạm vào một câu chuyện, bước vào một không gian, và mang về một ký ức có thể kể lại.

Đó là lúc OCOP phải chuyển từ “bán sản phẩm” sang “cung cấp trải nghiệm kể chuyện”.

Vì sao cách bán hàng cũ lỗi thời?

Sai lầm lớn nhất của nhiều điểm đến là coi sản phẩm OCOP như một món hàng tách rời khỏi hành trình du lịch. Nó nằm ở một quầy riêng, có khi khá bắt mắt, nhưng lại không gắn với điều du khách vừa nhìn thấy, vừa nghe kể, hay vừa trải nghiệm. Trong bối cảnh đó, sản phẩm rất dễ trở thành thứ khách “lướt qua”, thay vì thứ họ muốn mang về.

Tư duy bán hàng cũ cũng thường quá nặng về liệt kê công dụng mà quá nhẹ về cảm xúc. Một gói trà, một chiếc khăn, một món gốm hay một chai nước mắm, nếu chỉ được giới thiệu bằng giá bán và vài thông tin kỹ thuật, sẽ rất khó cạnh tranh với hàng trăm lựa chọn quà tặng khác.

Điều khiến du khách quyết định mua không chỉ là chất lượng, mà là câu hỏi: món này có đại diện được cho nơi tôi vừa đến hay không. Với khách quốc tế, điểm yếu ấy còn lộ rõ hơn. Nhiều sản phẩm có giá trị văn hóa rất cao nhưng thiếu ngôn ngữ kể chuyện, thiếu thuyết minh ngắn gọn, thiếu thiết kế trực quan, nên không vượt qua được “rào cản hiểu nhanh” trong vài phút dừng chân.

Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
Không gian trưng bày được đầu tư thẩm mỹ giúp sản phẩm OCOP thu hút du khách ngay từ điểm dừng chân.

Sản phẩm phải trở thành một phần của điểm đến

Muốn bán tốt ở điểm du lịch, sản phẩm OCOP không thể đứng ngoài bối cảnh. Nó phải là một phần của không gian, của nhịp kể chuyện, và của trải nghiệm mà điểm đến mang lại. Nói cách khác, du khách không nên chỉ “thấy” sản phẩm ở cuối hành trình, mà phải “gặp” nó ngay từ đầu như một phần tự nhiên của chuyến đi.

Lớp đầu tiên là tính thẩm mỹ. Quầy trưng bày, bảng tên, bao bì, màu sắc, vật liệu, ánh sáng, mùi hương và bố cục tổng thể phải đủ đẹp để du khách muốn dừng lại, muốn chụp ảnh, muốn bước vào. Một sản phẩm thủ công đặt trong không gian lộn xộn sẽ mất đi nửa giá trị. Ngược lại, khi được đặt trong một bối cảnh chỉn chu, sạch sẽ, mang tinh thần bản địa rõ ràng, nó tự nhiên trở nên đáng mua hơn.

Lớp thứ hai là tính kể chuyện. Mỗi sản phẩm cần một câu chuyện ngắn, dễ nhớ, dễ kể lại: ai làm ra, từ đâu, vì sao nghề này tồn tại, chi tiết nào là đặc trưng địa phương, và giá trị văn hóa nào được giữ lại trong món đồ ấy. Với khách quốc tế, câu chuyện cần được “dịch” sang ngôn ngữ dễ hiểu hơn: ít chữ, nhiều hình, có yếu tố trực quan, song ngữ và giàu hình ảnh.

Khi đó, sản phẩm không còn là hàng hóa đơn lẻ. Nó trở thành “bằng chứng vật chất” của một trải nghiệm: chén trà gắn với đồi chè, khăn lụa gắn với khung cửi, sản phẩm gốm gắn với lò nung và bàn tay nghệ nhân. Du khách mua không chỉ vì đẹp, mà vì món đồ ấy giữ được linh hồn của điểm đến.

Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
Nghệ nhân trực tiếp kể chuyện và hướng dẫn trải nghiệm, góp phần gia tăng giá trị văn hóa cho sản phẩm OCOP.

Chuẩn hóa dịch vụ để câu chuyện không bị đứt đoạn

Một trải nghiệm kể chuyện hay có thể bị phá hỏng chỉ vì nhà vệ sinh bẩn, khu đón khách lộn xộn, biển chỉ dẫn khó hiểu hay người đón khách thiếu kỹ năng. Vì vậy, muốn nâng giá trị OCOP tại điểm du lịch, không thể bỏ qua phần hạ tầng và dịch vụ nền.

Điểm đến cần chuẩn hóa tối thiểu bốn lớp. Thứ nhất là vệ sinh: lối đi sạch, không gian gọn, khu trải nghiệm an toàn, nhà vệ sinh đạt chuẩn. Thứ hai là đón khách: có điểm tiếp nhận rõ ràng, người hướng dẫn thân thiện, quy trình vào tham quan mạch lạc. Thứ ba là thông tin: bảng giới thiệu ngắn gọn, dễ đọc, song ngữ nếu có khách quốc tế. Thứ tư là tác phong phục vụ: từ lời chào, cách dẫn khách, đến cách mời thử, mời trải nghiệm và mời mua đều phải thống nhất.

Nói ngắn gọn, du khách sẽ khó tin vào giá trị thủ công, truyền thống hay bản địa nếu phần dịch vụ cơ bản vẫn thiếu chỉn chu. Kể chuyện hay phải đi cùng phục vụ tốt.

Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
Hạ tầng và dịch vụ được chuẩn hóa là nền tảng để nâng cao trải nghiệm và gia tăng sức hút cho sản phẩm OCOP tại điểm đến.

Tích hợp sản phẩm vào quy trình tour

Cách hiệu quả nhất không phải là “bán thêm ở cuối tour”, mà là cài sản phẩm OCOP vào toàn bộ hành trình khách. Một tour tốt có thể đi theo năm bước: đón khách, mở câu chuyện, cho trải nghiệm, gắn sản phẩm, rồi giữ liên hệ sau chuyến đi.

Ngay từ điểm đón, không gian đã phải gợi mở bản sắc. Bước tiếp theo là người dẫn chuyện giới thiệu ngắn về nghề, vùng nguyên liệu, con người địa phương. Khi khách đã hiểu bối cảnh, họ cần được tham gia: thử làm một công đoạn, nếm thử, chạm thử, mặc thử, hoặc tạo ra một phiên bản nhỏ của sản phẩm. Chỉ sau đó, sản phẩm bán ra mới có sức nặng cảm xúc.

Ở cuối hành trình, khu bán hàng không nên tách biệt khỏi phần trải nghiệm, mà phải là đoạn kết tự nhiên của câu chuyện. Khách vừa xem xong lò gốm thì gặp sản phẩm gốm, vừa nghe kể về lá dâu hay tơ tằm thì bước sang không gian lụa, vừa nếm trà thì có ngay bộ quà trà phù hợp. Cuối cùng là giữ liên hệ bằng QR, danh thiếp, mã đặt hàng hoặc kênh số để câu chuyện không dừng lại khi chuyến đi kết thúc.

Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
Sau hành trình trải nghiệm, nhiều du khách lựa chọn mang sản phẩm OCOP về như một kỷ niệm lưu giữ bản sắc địa phương.

Một mẫu làng nghề có thể hình dung

Hãy hình dung một làng gốm. Trước đây, khách vào làng, đi dạo, ghé quầy bán đồ, xem giá rồi mua nếu thích. Cách ấy phụ thuộc nhiều vào may rủi. Nhưng nếu chuyển sang tư duy trải nghiệm kể chuyện, hành trình sẽ khác.

Khách được đón ở cổng với không gian sạch, bảng giới thiệu ngắn về lịch sử làng nghề. Một nghệ nhân kể câu chuyện về đất, về lửa, về kỹ thuật tạo hình và những hoa văn chỉ nơi này mới có. Sau đó, khách được thử nặn một món đồ nhỏ, chụp ảnh cùng bàn xoay, xem lò nung, rồi mới bước sang khu trưng bày. Lúc này, chiếc bình hay bộ chén không còn là món đồ vô tri, mà đã trở thành phần kéo dài của trải nghiệm mà khách vừa sống qua.

Đó chính là chuyển dịch quan trọng nhất của OCOP tại điểm du lịch: không bán một sản phẩm trước, rồi mới tìm cách giải thích giá trị của nó. Thay vào đó, hãy tạo ra một trải nghiệm đủ mạnh để giá trị ấy tự được hiểu, ghi nhớ và dẫn tới quyết định mua hàng.

Tiệp Nguyễn

Tin liên quan

Tin mới hơn

Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
Muốn tăng giá trị, OCOP phải thành một phần của hành trình du lịch
OVN - Một gói trà, một chiếc khăn, một món gốm hay một chai nước mắm sẽ rất khó thuyết phục du khách nếu chỉ được giới thiệu bằng công dụng và giá bán. Ở điểm du lịch, sản phẩm OCOP chỉ thực sự đáng mua khi nó đại diện được cho nơi du khách vừa đi qua, đáng nhớ và chạm tới cảm xúc.

Tin khác

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
OVN - Giữa vùng An Nhơn Tây yên bình, nơi những triền đất đỏ nắng gió ôm ấp ký ức bao thế hệ, làng rượu Bàu Đá hiện lên như một lát cắt văn hóa độc đáo. Ở đó, từng giọt rượu không chỉ là thức uống, mà là kết tinh của đất, nước, lửa và những bí quyết truyền đời, gói trọn hồn quê trong vị cay nồng mà êm dịu hiếm nơi nào có được.
Cà Mau: Những nghề truyền thống níu giữ hồn đất cuối trời
Cà Mau: Những nghề truyền thống níu giữ hồn đất cuối trời
OVN - Ở điểm tận cùng bản đồ Việt Nam, nơi đất liền chạm biển và rừng tràm ôm lấy những dòng sông mặn, ngọt đan xen, Cà Mau không chỉ được biết đến bởi hệ sinh thái đặc biệt, mà còn bởi những làng nghề truyền thống đã hình thành, tồn tại và phát triển cùng lịch sử khai phá vùng đất này.
Vị ngọt trên thảo nguyên Mộc Châu
Vị ngọt trên thảo nguyên Mộc Châu
Giữa vô vàn điểm đến nổi tiếng của Mộc Châu (Sơn La), có một nơi thu hút du khách không phải bởi những mùa hoa rực rỡ hay những biển mây bồng bềnh trên đỉnh núi. Thế nhưng, mỗi ngày vẫn có những gia đình đưa con nhỏ tìm đến. Các em thích thú chạy theo đàn bò trên đồng cỏ, hồi hộp quan sát những dòng sữa trắng chảy từ hệ thống vắt sữa tự động và hào hứng thưởng thức những viên sữa chua giòn tan ngay tại trang trại. Đó là Hợp tác xã (HTX) Amifarm Mộc Châu, một trang trại bò sữa nằm giữa vùng đất Tân Yên. Nơi đây đang cho thấy nông nghiệp không chỉ là câu chuyện sản xuất, mà còn có thể trở thành một trải nghiệm hấp dẫn đối với du khách khi đến với thảo nguyên Mộc Châu.
Mùa cơm mới và mạch nguồn văn hóa Tày ở Cao Sơn
Mùa cơm mới và mạch nguồn văn hóa Tày ở Cao Sơn
OVN - Giữa núi rừng xã Cao Sơn, khi vụ mùa khép lại cũng là lúc đồng bào Tày ở các xóm Cò Phầy, Diều Luông, Diều Nọi rộn ràng bước vào Lễ hội Mừng cơm mới. Không chỉ là nghi lễ tri ân trời đất, tổ tiên sau một năm lao động, lễ hội còn là không gian hội tụ của tiếng cồng, điệu hát dân gian và những giá trị văn hóa bản địa được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Khi du lịch chạm vào nông nghiệp: OCOP Đà Nẵng tìm thấy lối đi bền vững
Khi du lịch chạm vào nông nghiệp: OCOP Đà Nẵng tìm thấy lối đi bền vững
OVN - Một sản phẩm OCOP nếu chỉ dừng lại ở việc sản xuất và bán ra thị trường thì giá trị vẫn còn giới hạn. Nhưng khi sản phẩm ấy được đặt vào không gian văn hóa của làng quê, gắn với câu chuyện nghề, với trải nghiệm du lịch, nó có thể mở ra một chuỗi giá trị hoàn toàn khác. Tại Đà Nẵng, nhiều chủ thể OCOP đang lựa chọn hướng đi này: đưa nông sản bước ra khỏi cánh đồng, bước vào hành trình khám phá của du khách, từ đó tạo thêm sinh kế và từng bước hình thành một mô hình phát triển nông thôn bền vững.
Mùa mưa lên núi: Chồi non rừng Y Tý thành món “phải thử”
Mùa mưa lên núi: Chồi non rừng Y Tý thành món “phải thử”
OVN - Ở độ cao hơn 2.000m, xã Y Tý không chỉ có mây và gió. Vùng đất ấy còn giữ lại những món quà rất nhỏ của rừng, nhỏ đến mức từng bị xem là bình thường, cho đến khi người ta nhận ra: chính những thứ ấy mới làm nên ký ức. Rau mầm gai là một trong những món quà như thế.
Hành hương trên mặt nước: Tìm về Đền Chúa Thác Bờ mùa lễ hội
Hành hương trên mặt nước: Tìm về Đền Chúa Thác Bờ mùa lễ hội
OVN - Sương sớm trong ngày xuân còn chưa tan trên mặt hồ Hòa Bình (tỉnh Phú Thọ), bến Thung Nai (xã Thung Nai) đã rộn ràng tiếng người. Những con thuyền máy nằm san sát bên cầu cảng, nổ máy trầm trầm chờ khách. Người đi lễ tay xách lễ vật, tay cầm nhành lộc non. Có gia đình đi theo đoàn đông đủ ba thế hệ, có nhóm bạn trẻ rủ nhau du xuân đầu năm. Tất cả đều chung một hướng: ngược lòng hồ, về với Đền Chúa Thác Bờ, nơi được xem là chốn linh thiêng của vùng sông Đà bao đời nay.
Thanh tẩy năm cũ, đón xuân mới: Lễ hội gội đầu bên lòng hồ sông Đà
Thanh tẩy năm cũ, đón xuân mới: Lễ hội gội đầu bên lòng hồ sông Đà
OVN - Những ngày cuối năm âm lịch của mỗi năm, người Thái trắng ở xã Quỳnh Nhai (Sơn La) lại tìm về bến nước thiêng để thực hiện Lễ hội Gội đầu - tiếng Thái gọi là “Lung Ta”. Lễ hội diễn ra với ý nghĩa gột rửa những điều cũ, gửi gắm ước vọng bình an, may mắn cho năm mới.
Một dòng sông, nhiều điểm chạm: Mường Lay học cách giữ chân người ở lại
Một dòng sông, nhiều điểm chạm: Mường Lay học cách giữ chân người ở lại
Giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi ba dòng nước gặp nhau, phường Mường Lay như một nốt lặng xanh thẳm. Nơi đây không thiếu cảnh đẹp, không thiếu bản sắc, nhưng đã có một thời thiếu những cái bắt tay. Khi mỗi sản phẩm còn đứng riêng lẻ, du lịch chỉ là những lát cắt rời rạc. Và rồi, từ những hợp tác xã cộng đồng, sự nhập cuộc của chính quyền và người dân, một tư duy mới dần hình thành - tư duy liên kết. Đó không chỉ là cách làm du lịch, mà là con đường để Mường Lay cất cánh.
Có một “vườn địa đàng” giữa cao nguyên Mộc Châu
Có một “vườn địa đàng” giữa cao nguyên Mộc Châu
Giữa những cung đường du lịch đã thành thương hiệu của Mộc Châu (Sơn La) như cầu kính Bạch Long, thác Dải Yếm hay di tích chùa Vặt Hồng, có một nông trại đang khiến nhiều du khách phải dừng chân lâu hơn dự định. Không phải bởi những công trình đồ sộ, mà bởi cảm giác lạ lẫm khi bước vào một khu vườn đa dạng trái cây ngoại nhập đơm quả trên đất cao nguyên. Ở đó, người nông dân trở thành người kể chuyện, còn du khách được sống như một “nông dân du mục” giữa màu xanh mát mắt. Đó là Bon Bon Farm của Hợp tác xã (HTX) Du lịch nông nghiệp Bon Bon. Mô hình nông nghiệp gắn với du lịch trải nghiệm này đang trở thành điểm nhấn mới ở phường Mộc Châu.
Dinh thự họ Vương: Huyền thoại giữa cao nguyên đá
Dinh thự họ Vương: Huyền thoại giữa cao nguyên đá
Nắng mùa hạ tràn xuống thung lũng Sà Phìn thuộc tỉnh Hà Giang cũ (nay là tỉnh Tuyên Quang), phủ ánh vàng lên những mái ngói âm dương đã bạc màu thời gian. Men theo cung đườn uốn lượn, Dinh thự họ Vương hiện lên trước mắt chúng tôi giữa điệp trùng đá xám của cao nguyên Đồng Văn, giống như một pháo đài cổ còn nguyên hơi thở của một thời biên viễn. Hơn trăm năm qua, công trình ấy không chỉ lưu giữ dấu tích quyền lực của “Vua Mèo” Vương Chính Đức, mà còn trở thành điểm hẹn văn hóa, du lịch đặc biệt giữa miền đá núi vùng cực Bắc Tổ Quốc.
Cao nguyên đá Đồng Văn: Câu chuyện 550 triệu năm chinh phục thế giới
Cao nguyên đá Đồng Văn: Câu chuyện 550 triệu năm chinh phục thế giới
Tại Trung tâm Triển lãm Thế giới Bahrain, ngược dòng thời gian khi tên "Cao nguyên đá Đồng Văn - Việt Nam" vang lên từ bục vinh danh World Travel Awards 2025, nhiều người đã rơi nước mắt. Không chỉ vì niềm tự hào dân tộc, mà còn vì những gì đứng sau danh hiệu "Điểm đến văn hóa hàng đầu thế giới" này: hành trình kiên trì bảo tồn di sản, sự kết nối hài hòa giữa con người và thiên nhiên, và bản lĩnh của một vùng đất núi cao vươn tầm quốc tế.
Chân trời Điện Biên: Lời mời gọi từ sắc hoàng hôn
Chân trời Điện Biên: Lời mời gọi từ sắc hoàng hôn
Không chỉ là khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, hoàng hôn Điện Biên đang trở thành "sản phẩm" du lịch độc đáo, mở ra cơ hội sinh kế mới cho bà con vùng cao. Từ những ruộng bậc thang Pu Nhi đến lòng chảo Mường Thanh, sắc chiều núi rừng không chỉ níu chân du khách mà còn kéo theo cả chuỗi giá trị – từ homestay, trải nghiệm nông nghiệp đến tiêu thụ sản phẩm OCOP địa phương. Đây chính là câu chuyện về cách một vùng đất biết "đóng gói" vẻ đẹp thiên nhiên thành mô hình du lịch cộng đồng bền vững.
Định hướng phát triển OCOP gắn với nhu cầu thị trường
Định hướng phát triển OCOP gắn với nhu cầu thị trường
Trong bối cảnh nhu cầu tiêu dùng ngày càng đa dạng và yêu cầu về chất lượng sản phẩm ngày càng cao, các doanh nghiệp, hợp tác xã trên địa bàn Quảng Ninh đang chủ động đổi mới tư duy sản xuất, nâng cấp sản phẩm OCOP theo hướng chuyên nghiệp, hiện đại và bám sát nhu cầu thị trường.
Đưa cá kho của nông dân Hải Phòng thành sản phẩm OCOP chất lượng
Đưa cá kho của nông dân Hải Phòng thành sản phẩm OCOP chất lượng
LVN - Ngoài năm mươi tuổi mới bắt đầu tập nuôi, thả tôm, cá... trải qua nhiều khó khăn vấp ngã, Anh Ngô Văn Đón, xã Việt Khê, thành phố Hải Phòng đã dần có những thành công nhờ việc nuôi cá trạch, cá trê, sau đó chế biến thành cá kho, đưa sản phẩm đến tận tay người tiêu dùng.
Tin mới Đọc nhiều
Giao diện di động