Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ

OVN - Giữa vùng An Nhơn Tây yên bình, nơi những triền đất đỏ nắng gió ôm ấp ký ức bao thế hệ, làng rượu Bàu Đá hiện lên như một lát cắt văn hóa độc đáo. Ở đó, từng giọt rượu không chỉ là thức uống, mà là kết tinh của đất, nước, lửa và những bí quyết truyền đời, gói trọn hồn quê trong vị cay nồng mà êm dịu hiếm nơi nào có được.

Theo bước chân về làng rượu - nơi lưu giữ "linh hồn" của đất

Hành trình về Bàu Đá bắt đầu từ những con đường làng hiền hòa, nơi nhịp sống chậm rãi như níu giữ bước chân người lữ khách. Không phải một điểm du lịch ồn ào, nơi đây đón người đến bằng sự giản dị: những mái nhà lợp ngói cũ, những khoảng sân đầy chum vại và mùi thơm rất nhẹ của rượu lan trong gió.

Ngôi làng này thuộc thôn Cù Lâm, vốn gắn với địa danh Nhơn Lộc (Bình Định cũ), nay thuộc xã An Nhơn Tây, tỉnh Gia Lai. Suốt hơn hai trăm năm, cái tên Bàu Đá đã trở thành một biểu tượng, một niềm tự hào của vùng đất võ.

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Miễu Bàu Đá cũ Làng nghề truyền thống rượu Bàu Đá, tỉnh Gia Lai

Tên gọi “Bàu Đá” không chỉ là địa danh, mà còn là một câu chuyện. Người dân kể rằng, giữa làng có một “bàu nước” – nguồn nước ngầm tinh khiết, len lỏi qua lớp đá ong, mang theo vị khoáng tự nhiên rất riêng. Chính thứ nước ấy đã nuôi dưỡng hương vị đặc biệt của rượu. Có giai thoại khác kể về một người phụ nữ tên Đấu mang nghề từ nơi khác đến, người dân đọc trại thành “Bàu Đá” để ghi nhớ công lao. Dẫu câu chuyện nào, thì điểm chung vẫn là sự trân trọng – bởi người dân tin rằng rượu ngon bắt đầu từ sự tinh khiết của đất và nước.

Trong không gian ấy, mỗi giếng nước như một “di sản sống”. Người làng không chỉ lấy nước để nấu rượu mà còn gìn giữ, bảo vệ như một phần tâm linh của nghề. Nước giếng phải trong, mát, không lẫn tạp chất, và tốt nhất là lấy vào buổi sớm, khi dòng nước ổn định nhất.

Nghệ thuật ủ và chưng cất - nơi thời gian trở thành nguyên liệu

Điều làm nên sức hút đặc biệt của Bàu Đá không nằm ở quy mô, mà ở cách họ làm rượu như một nghi lễ, nơi từng công đoạn đều mang dấu ấn của thời gian và kinh nghiệm.

Nguyên liệu chính là gạo nếp - loại gạo phải dẻo, thơm, có độ tinh bột cao. Có gia đình còn kết hợp thêm đậu xanh, tạo nên biến thể hương vị riêng. Nhưng quan trọng hơn cả là men - thứ “bí quyết sống” của mỗi nhà.

Men lá ở Bàu Đá không phải thứ chế biến đơn giản. Nó được làm từ nhiều loại thảo mộc như rễ cây, vỏ cây, lá rừng… mỗi gia đình có công thức riêng, được truyền lại qua nhiều thế hệ. Men được giã nhỏ, phơi khô, rồi trộn theo tỷ lệ nhất định. Chính men quyết định mùi thơm và độ “êm” của rượu.

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Làng rượu Bàu Đá (xã An Nhơn Tây, tỉnh Gia Lai) lưu giữ hơn 200 năm nghề nấu rượu truyền thống, là điểm đến hấp dẫn của du lịch trải nghiệm làng nghề.

Quá trình ủ rượu bắt đầu bằng việc nấu cơm nếp. Cơm phải chín đều, không nhão, không khô, hạt tơi, giữ được độ dẻo. Sau khi nấu xong, cơm được trải ra cho nguội tự nhiên, rồi trộn đều với men.

Đây là công đoạn đòi hỏi cảm nhận của người làm nghề: trộn quá tay, cơm sẽ vỡ; trộn nhẹ quá, men không ngấm đều. Sau đó, hỗn hợp được ủ kín trong chum hoặc vại – thường bằng gốm hoặc đất nung, giúp giữ nhiệt ổn định.

Thời gian ủ khô kéo dài khoảng 3 ngày 3 đêm. Trong khoảng thời gian này, men bắt đầu “ăn” tinh bột, tạo ra hương thơm nhẹ đặc trưng. Người làm nghề có thể chỉ cần ngửi là biết mẻ rượu đã “chín” hay chưa.

Sau ủ khô, nước giếng Bàu Đá được thêm vào, tiếp tục ủ thêm 2 ngày 2 đêm. Đây là giai đoạn lên men hoàn chỉnh, quyết định độ mạnh của rượu. Nếu thời tiết thay đổi, thời gian ủ cũng được điều chỉnh linh hoạt – kinh nghiệm này không sách vở nào dạy được, chỉ có thể tích lũy qua năm tháng.

Khâu chưng cất là “trái tim” của cả quy trình. Những nồi đồng hoặc nồi đất được đặt trên bếp củi. Lửa không được quá lớn, cũng không được quá yếu, mà phải “liu riu” - kiểu lửa cháy đều, ổn định suốt nhiều giờ liền.

Người thợ ngồi canh lửa, mắt không rời nồi. Họ lắng nghe cả âm thanh: tiếng nước sôi, tiếng hơi rượu bốc lên. Khi hơi rượu gặp lạnh, ngưng tụ thành từng giọt, nhỏ xuống chậm rãi. Những giọt đầu thường được loại bỏ, phần rượu ngon nhất là phần giữa – trong vắt, thơm nồng.

Một mẻ rượu phải chưng cất khoảng 5–6 tiếng, liên tục và cẩn trọng. Chỉ cần sơ suất, rượu có thể bị khê, mất hương. Đây là công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như tuyệt đối.

Thành phẩm là thứ rượu có độ cồn cao, thường từ 40–45 độ, nhưng không gắt. Khi uống, cảm giác êm, thơm, hậu vị có chút ngọt thanh – một sự cân bằng hiếm có giữa mạnh và mềm.

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Men lá truyền thống, gạo nếp và nguồn nước giếng đặc trưng là những yếu tố tạo nên hương vị riêng của rượu Bàu Đá.

Hương rượu và đời sống – nét văn hóa không thể tách rời

Với người dân Bàu Đá, rượu không chỉ để uống mà còn là một phần đời sống. Trong mỗi dịp lễ, cưới hỏi, giỗ chạp, chén rượu là lời chào, là cách thể hiện sự hiếu khách.

Người xứ Nẫu thường không nói nhiều, nhưng chỉ cần rót một chén rượu, mời nhau, là đủ hiểu tình cảm. Rượu trở thành cầu nối, giúp con người gần nhau hơn, sẻ chia câu chuyện đời, chuyện làng.

Hình ảnh quen thuộc ở Bàu Đá là những khoảng sân phơi đầy chum vại, những bó củi xếp gọn bên hiên, tiếng cười nói của người thợ xen lẫn làn khói mỏng. Đó không chỉ là lao động, mà còn là nhịp sống – chậm nhưng bền bỉ.

Nghề nấu rượu cũng tạo sinh kế cho nhiều gia đình. Mỗi nhà là một “xưởng nhỏ”, mỗi người là một “nghệ nhân”. Không phân biệt già trẻ, ai cũng có thể tham gia: người nấu, người ủ, người phơi, người canh lửa.

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Các bậc cao niên trong làng nghề dâng nén hương tưởng nhớ Tổ sư là cụ Hương Nghè

Bàu Đá – điểm hẹn của du lịch trải nghiệm và ký ức

Ngày nay, Bàu Đá đang dần trở thành một điểm đến du lịch văn hóa đặc sắc. Du khách không chỉ đến để mua rượu, mà còn để “sống” trong không gian làng nghề.

Họ có thể tự tay trộn men, tham gia ủ rượu, đứng bên bếp củi để cảm nhận cái nóng của lửa và sự tỉ mỉ của người làm nghề. Đặc biệt, những câu chuyện về tổ nghề, về lịch sử làng, được kể lại như những mạch ngầm văn hóa, khiến chuyến đi trở nên sâu sắc hơn.

Lễ giỗ Tổ hằng năm vào dịp đầu xuân là một sự kiện đáng nhớ. Không khí trang nghiêm, khói hương, những nghi thức truyền thống… tất cả tạo nên một trải nghiệm mang đậm màu sắc tâm linh và cộng đồng.

Song song với đó, sản phẩm rượu Bàu Đá đã được chuẩn hóa, nhiều dòng đạt OCOP 3–4 sao, góp phần đưa tên tuổi làng nghề vươn xa hơn. Bao bì, nhãn mác được cải tiến, nhưng quy trình sản xuất vẫn giữ nguyên bản – đó chính là sự cân bằng giữa truyền thống và hiện đại.

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Ông Nguyễn Ngọc Thương với sản phẩm rượu Bàu Đá hiệu Năm Thương đạt OCOP 3 sao.

Giữ lửa truyền thống giữa dòng chảy hiện đại

Trong bối cảnh nhiều nơi chuyển sang sản xuất công nghiệp, Bàu Đá vẫn chọn con đường riêng: giữ nghề bằng cách chậm lại. Không có dây chuyền lớn, không có sản xuất ồ ạt, chỉ có những nồi rượu nhỏ và sự tận tâm.

Chính điều đó làm nên giá trị. Không chỉ là thương hiệu, mà là niềm tin của người tiêu dùng. Mỗi chai rượu không chỉ là sản phẩm, mà là câu chuyện, là thời gian, là công sức của cả một cộng đồng.

Từ những giọt rượu trong veo, người Bàu Đá đã và đang dựng xây một cách làm kinh tế bền vững, gắn với văn hóa và bản sắc. Và với du khách, hành trình về nơi đây không chỉ là chuyến đi, mà là dịp để hiểu rằng có những giá trị không thể đo bằng tốc độ, mà bằng sự gìn giữ và yêu thương.

Trong làn hương rượu nồng ấm ấy, Bàu Đá vẫn lặng lẽ kể câu chuyện của mình – một câu chuyện về đất, về người, và về những điều tưởng chừng giản dị nhưng lại bền vững đến lạ thường.

Hằng Thu

Tin liên quan

Tin mới hơn

Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
Về xứ Bàu Đá: Theo dấu men say, khám phá làng rượu trăm năm và hồn cốt của miền đất võ
OVN - Giữa vùng An Nhơn Tây yên bình, nơi những triền đất đỏ nắng gió ôm ấp ký ức bao thế hệ, làng rượu Bàu Đá hiện lên như một lát cắt văn hóa độc đáo. Ở đó, từng giọt rượu không chỉ là thức uống, mà là kết tinh của đất, nước, lửa và những bí quyết truyền đời, gói trọn hồn quê trong vị cay nồng mà êm dịu hiếm nơi nào có được.

Tin khác

Cà Mau: Những nghề truyền thống níu giữ hồn đất cuối trời
Cà Mau: Những nghề truyền thống níu giữ hồn đất cuối trời
OVN - Ở điểm tận cùng bản đồ Việt Nam, nơi đất liền chạm biển và rừng tràm ôm lấy những dòng sông mặn, ngọt đan xen, Cà Mau không chỉ được biết đến bởi hệ sinh thái đặc biệt, mà còn bởi những làng nghề truyền thống đã hình thành, tồn tại và phát triển cùng lịch sử khai phá vùng đất này.
Vị ngọt trên thảo nguyên Mộc Châu
Vị ngọt trên thảo nguyên Mộc Châu
Giữa vô vàn điểm đến nổi tiếng của Mộc Châu (Sơn La), có một nơi thu hút du khách không phải bởi những mùa hoa rực rỡ hay những biển mây bồng bềnh trên đỉnh núi. Thế nhưng, mỗi ngày vẫn có những gia đình đưa con nhỏ tìm đến. Các em thích thú chạy theo đàn bò trên đồng cỏ, hồi hộp quan sát những dòng sữa trắng chảy từ hệ thống vắt sữa tự động và hào hứng thưởng thức những viên sữa chua giòn tan ngay tại trang trại. Đó là Hợp tác xã (HTX) Amifarm Mộc Châu, một trang trại bò sữa nằm giữa vùng đất Tân Yên. Nơi đây đang cho thấy nông nghiệp không chỉ là câu chuyện sản xuất, mà còn có thể trở thành một trải nghiệm hấp dẫn đối với du khách khi đến với thảo nguyên Mộc Châu.
Mùa cơm mới và mạch nguồn văn hóa Tày ở Cao Sơn
Mùa cơm mới và mạch nguồn văn hóa Tày ở Cao Sơn
OVN - Giữa núi rừng xã Cao Sơn, khi vụ mùa khép lại cũng là lúc đồng bào Tày ở các xóm Cò Phầy, Diều Luông, Diều Nọi rộn ràng bước vào Lễ hội Mừng cơm mới. Không chỉ là nghi lễ tri ân trời đất, tổ tiên sau một năm lao động, lễ hội còn là không gian hội tụ của tiếng cồng, điệu hát dân gian và những giá trị văn hóa bản địa được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Khi du lịch chạm vào nông nghiệp: OCOP Đà Nẵng tìm thấy lối đi bền vững
Khi du lịch chạm vào nông nghiệp: OCOP Đà Nẵng tìm thấy lối đi bền vững
OVN - Một sản phẩm OCOP nếu chỉ dừng lại ở việc sản xuất và bán ra thị trường thì giá trị vẫn còn giới hạn. Nhưng khi sản phẩm ấy được đặt vào không gian văn hóa của làng quê, gắn với câu chuyện nghề, với trải nghiệm du lịch, nó có thể mở ra một chuỗi giá trị hoàn toàn khác. Tại Đà Nẵng, nhiều chủ thể OCOP đang lựa chọn hướng đi này: đưa nông sản bước ra khỏi cánh đồng, bước vào hành trình khám phá của du khách, từ đó tạo thêm sinh kế và từng bước hình thành một mô hình phát triển nông thôn bền vững.
Mùa mưa lên núi: Chồi non rừng Y Tý thành món “phải thử”
Mùa mưa lên núi: Chồi non rừng Y Tý thành món “phải thử”
OVN - Ở độ cao hơn 2.000m, xã Y Tý không chỉ có mây và gió. Vùng đất ấy còn giữ lại những món quà rất nhỏ của rừng, nhỏ đến mức từng bị xem là bình thường, cho đến khi người ta nhận ra: chính những thứ ấy mới làm nên ký ức. Rau mầm gai là một trong những món quà như thế.
Hành hương trên mặt nước: Tìm về Đền Chúa Thác Bờ mùa lễ hội
Hành hương trên mặt nước: Tìm về Đền Chúa Thác Bờ mùa lễ hội
OVN - Sương sớm trong ngày xuân còn chưa tan trên mặt hồ Hòa Bình (tỉnh Phú Thọ), bến Thung Nai (xã Thung Nai) đã rộn ràng tiếng người. Những con thuyền máy nằm san sát bên cầu cảng, nổ máy trầm trầm chờ khách. Người đi lễ tay xách lễ vật, tay cầm nhành lộc non. Có gia đình đi theo đoàn đông đủ ba thế hệ, có nhóm bạn trẻ rủ nhau du xuân đầu năm. Tất cả đều chung một hướng: ngược lòng hồ, về với Đền Chúa Thác Bờ, nơi được xem là chốn linh thiêng của vùng sông Đà bao đời nay.
Thanh tẩy năm cũ, đón xuân mới: Lễ hội gội đầu bên lòng hồ sông Đà
Thanh tẩy năm cũ, đón xuân mới: Lễ hội gội đầu bên lòng hồ sông Đà
OVN - Những ngày cuối năm âm lịch của mỗi năm, người Thái trắng ở xã Quỳnh Nhai (Sơn La) lại tìm về bến nước thiêng để thực hiện Lễ hội Gội đầu - tiếng Thái gọi là “Lung Ta”. Lễ hội diễn ra với ý nghĩa gột rửa những điều cũ, gửi gắm ước vọng bình an, may mắn cho năm mới.
Một dòng sông, nhiều điểm chạm: Mường Lay học cách giữ chân người ở lại
Một dòng sông, nhiều điểm chạm: Mường Lay học cách giữ chân người ở lại
Giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi ba dòng nước gặp nhau, phường Mường Lay như một nốt lặng xanh thẳm. Nơi đây không thiếu cảnh đẹp, không thiếu bản sắc, nhưng đã có một thời thiếu những cái bắt tay. Khi mỗi sản phẩm còn đứng riêng lẻ, du lịch chỉ là những lát cắt rời rạc. Và rồi, từ những hợp tác xã cộng đồng, sự nhập cuộc của chính quyền và người dân, một tư duy mới dần hình thành - tư duy liên kết. Đó không chỉ là cách làm du lịch, mà là con đường để Mường Lay cất cánh.
Có một “vườn địa đàng” giữa cao nguyên Mộc Châu
Có một “vườn địa đàng” giữa cao nguyên Mộc Châu
Giữa những cung đường du lịch đã thành thương hiệu của Mộc Châu (Sơn La) như cầu kính Bạch Long, thác Dải Yếm hay di tích chùa Vặt Hồng, có một nông trại đang khiến nhiều du khách phải dừng chân lâu hơn dự định. Không phải bởi những công trình đồ sộ, mà bởi cảm giác lạ lẫm khi bước vào một khu vườn đa dạng trái cây ngoại nhập đơm quả trên đất cao nguyên. Ở đó, người nông dân trở thành người kể chuyện, còn du khách được sống như một “nông dân du mục” giữa màu xanh mát mắt. Đó là Bon Bon Farm của Hợp tác xã (HTX) Du lịch nông nghiệp Bon Bon. Mô hình nông nghiệp gắn với du lịch trải nghiệm này đang trở thành điểm nhấn mới ở phường Mộc Châu.
Dinh thự họ Vương: Huyền thoại giữa cao nguyên đá
Dinh thự họ Vương: Huyền thoại giữa cao nguyên đá
Nắng mùa hạ tràn xuống thung lũng Sà Phìn thuộc tỉnh Hà Giang cũ (nay là tỉnh Tuyên Quang), phủ ánh vàng lên những mái ngói âm dương đã bạc màu thời gian. Men theo cung đườn uốn lượn, Dinh thự họ Vương hiện lên trước mắt chúng tôi giữa điệp trùng đá xám của cao nguyên Đồng Văn, giống như một pháo đài cổ còn nguyên hơi thở của một thời biên viễn. Hơn trăm năm qua, công trình ấy không chỉ lưu giữ dấu tích quyền lực của “Vua Mèo” Vương Chính Đức, mà còn trở thành điểm hẹn văn hóa, du lịch đặc biệt giữa miền đá núi vùng cực Bắc Tổ Quốc.
Cao nguyên đá Đồng Văn: Câu chuyện 550 triệu năm chinh phục thế giới
Cao nguyên đá Đồng Văn: Câu chuyện 550 triệu năm chinh phục thế giới
Tại Trung tâm Triển lãm Thế giới Bahrain, ngược dòng thời gian khi tên "Cao nguyên đá Đồng Văn - Việt Nam" vang lên từ bục vinh danh World Travel Awards 2025, nhiều người đã rơi nước mắt. Không chỉ vì niềm tự hào dân tộc, mà còn vì những gì đứng sau danh hiệu "Điểm đến văn hóa hàng đầu thế giới" này: hành trình kiên trì bảo tồn di sản, sự kết nối hài hòa giữa con người và thiên nhiên, và bản lĩnh của một vùng đất núi cao vươn tầm quốc tế.
Chân trời Điện Biên: Lời mời gọi từ sắc hoàng hôn
Chân trời Điện Biên: Lời mời gọi từ sắc hoàng hôn
Không chỉ là khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, hoàng hôn Điện Biên đang trở thành "sản phẩm" du lịch độc đáo, mở ra cơ hội sinh kế mới cho bà con vùng cao. Từ những ruộng bậc thang Pu Nhi đến lòng chảo Mường Thanh, sắc chiều núi rừng không chỉ níu chân du khách mà còn kéo theo cả chuỗi giá trị – từ homestay, trải nghiệm nông nghiệp đến tiêu thụ sản phẩm OCOP địa phương. Đây chính là câu chuyện về cách một vùng đất biết "đóng gói" vẻ đẹp thiên nhiên thành mô hình du lịch cộng đồng bền vững.
Định hướng phát triển OCOP gắn với nhu cầu thị trường
Định hướng phát triển OCOP gắn với nhu cầu thị trường
Trong bối cảnh nhu cầu tiêu dùng ngày càng đa dạng và yêu cầu về chất lượng sản phẩm ngày càng cao, các doanh nghiệp, hợp tác xã trên địa bàn Quảng Ninh đang chủ động đổi mới tư duy sản xuất, nâng cấp sản phẩm OCOP theo hướng chuyên nghiệp, hiện đại và bám sát nhu cầu thị trường.
Đưa cá kho của nông dân Hải Phòng thành sản phẩm OCOP chất lượng
Đưa cá kho của nông dân Hải Phòng thành sản phẩm OCOP chất lượng
LVN - Ngoài năm mươi tuổi mới bắt đầu tập nuôi, thả tôm, cá... trải qua nhiều khó khăn vấp ngã, Anh Ngô Văn Đón, xã Việt Khê, thành phố Hải Phòng đã dần có những thành công nhờ việc nuôi cá trạch, cá trê, sau đó chế biến thành cá kho, đưa sản phẩm đến tận tay người tiêu dùng.
Làng nghề ủ ấm Sơn Vi hồi sinh nhờ chương trình OCOP
Làng nghề ủ ấm Sơn Vi hồi sinh nhờ chương trình OCOP
OVN - Sản phẩm ủ ấm Sơn Vi đạt chứng nhận 3 sao, mở rộng thị trường quốc tế, tạo việc làm và giữ gìn nét văn hóa truyền thống của địa phương.
Tin mới Đọc nhiều
Giao diện di động