Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng

Giữa cái nắng đầu hè, xã Mai Hạ (tỉnh Phú Thọ) hiện ra không phải bằng sự choáng ngợp, mà bằng một thứ quyến rũ rất chậm. Đồi núi xanh rì, những nếp nhà sàn nép mình bên sườn núi, và đâu đó trong không khí, một mùi hương dìu dịu vừa ấm, vừa sâu, như gọi người ta dừng lại lâu hơn. Đó là hương của rượu Láu Siêu, thứ “men rừng” đã theo chân người Thái ở xóm Chiềng Hạ đi qua bao mùa nương rẫy, bao biến thiên của thời gian.

Men rừng trong gian bếp nhỏ

Ở Chiềng Hạ, rượu không phải là thứ để uống cho say. Nó là cách người ta chuyện trò với nhau, là nhịp cầu nối giữa người với người trong mỗi dịp lễ, tết, cưới hỏi hay đơn giản chỉ là một buổi chiều quây quần.

Cái tên “Láu Siêu” nghe mộc mạc, nhưng lại ẩn chứa cả một lớp nghĩa. “Láu” là rượu. “Siêu” là cách chưng cất - thứ kỹ thuật đã được truyền lại qua nhiều đời, đủ tinh tế để giữ lại phần “hồn” trong từng giọt rượu.

Người Thái không nói nhiều về công thức, nhưng họ hiểu rõ từng công đoạn, như thể đó là bản năng.

Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Không chỉ đơn thuần là một thức uống, rượu Láu Siêu còn mang trong mình những giá trị sâu sắc về lịch sử, văn hóa và tinh thần của đồng bào dân tộc Thái ở xóm Chiềng Hạ.

Trong căn bếp ám khói, ánh lửa lúc nào cũng đỏ rực, những người phụ nữ lặng lẽ làm việc. Họ không tự nhận mình là nghệ nhân, nhưng từng thao tác từ đảo sắn, canh lửa đến hứng rượu đều cho thấy một sự thuần thục đáng kinh ngạc.

Chị Ngần Thị Bích, một người gắn bó lâu năm với nghề chia sẻ: “Muốn rượu ngon thì phải bắt đầu từ sắn. Sắn đem gác bếp cho thật khô, vừa để khử độc, vừa để khi nấu lên rượu trong hơn, không bị đắng”.

Những củ sắn tưởng chừng giản đơn, qua thời gian hong khói lại trở thành nguyên liệu mang theo cả mùi của bếp, của gỗ, của núi rừng. Nhưng nếu chỉ có sắn, rượu sẽ chẳng thể thành “Láu Siêu”.

Thứ làm nên sự khác biệt nằm ở chất men. Men lá là thứ được người trong bản gọi là “linh hồn”, bởi nó không có công thức cố định. Người làm phải vào rừng, tìm từng loại lá, từng loại củ. Có thứ cay, có thứ chát, có thứ thơm nhẹ. Tất cả được phơi khô, giã nhỏ, trộn với bột rồi nặn thành từng bánh.

Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Bánh men lá chính là “linh hồn” của rượu Láu Siêu
Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Từ những bánh men lá thủ công, người Thái tạo nên hương vị riêng cho từng giọt rượu Láu Siêu.

Chị Bích nói thêm: “Mỗi nhà có một “bí quyết” riêng, nhưng quan trọng nhất vẫn là cảm nhận. Trộn thế nào cho vừa, ủ bao lâu là đủ, cái đó không có sách nào dạy cả, phải làm nhiều mới biết”.

Rượu sau khi ủ sẽ được chưng cất bằng phương pháp truyền thống.

Từng giọt rơi xuống, trong veo, mang theo mùi thơm dịu của lá rừng. Nhấp một ngụm, vị không gắt, không sốc, mà lan dần nơi đầu lưỡi, ấm xuống cổ họng – thứ cảm giác rất khó gọi tên, chỉ biết là “đúng vị”.

Rượu quê “bước” ra khỏi bản

Có một thời, rượu Láu Siêu chỉ quanh quẩn trong bản nhỏ. Người nấu để dùng, để đãi khách, để làm quà cho người thân. Nhưng rồi, khi đời sống thay đổi, thứ men rừng ấy bắt đầu có hành trình riêng.

Năm 2019, Chiềng Hạ được công nhận là làng nghề nấu rượu truyền thống. Những bếp lửa cũ vẫn đỏ, nhưng cách người ta nghĩ về sản phẩm đã khác.

Trong số những hộ còn giữ nghề, gia đình bà Vì Thị Tồn là một ví dụ tiêu biểu cho sự chuyển mình. Không phá bỏ cách làm cũ, bà chọn cách “làm mới” để rượu đi xa hơn.

Một vài công đoạn được hỗ trợ bằng máy móc. Rượu được xử lý để giảm độ sốc, loại bớt tạp chất, nhưng vẫn giữ lại hương vị nguyên bản. Từ những can rượu giản dị, sản phẩm được đóng chai, dán nhãn, có bao bì rõ ràng. Nhờ vậy, rượu Láu Siêu của cơ sở bà Tồn đã đạt chuẩn OCOP 3 sao.

Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Sản phẩm rượu Láu Siêu của cơ sở bà Vì Thị Tồn được chứng nhận đạt chuẩn OCOP 3 sao

Không phải “làm cho có”, cách làm bài bản đã bắt đầu cho thấy hiệu quả rõ rệt. Từ những mẻ rượu nhỏ trong gian bếp, sản lượng giờ đã vươn tới hơn 30.000 lít mỗi năm. Đây không chỉ là câu chuyện về kinh tế, mà còn cho thấy giá trị của một nghề truyền thống khi được đặt đúng cách trong dòng chảy thị trường.

Rượu cũng không còn ở dạng can hay chai giản đơn như trước. Bao bì được chăm chút, tem nhãn rõ ràng, chỉn chu đến từng chi tiết.

Nhờ vậy, Láu Siêu không chỉ là thức uống, mà đã trở thành một món quà mang theo hương rừng. Sản phẩm đủ tinh tế để xuất hiện trong các siêu thị, nhà hàng, và theo chân du khách đi xa hơn khỏi những nếp nhà sàn ở Chiềng Hạ.

Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Bao bì sản phẩm Rượu Láu Siêu được chăm chút, tem nhãn rõ ràng, chỉn chu.

Phó Chủ tịch UBND xã Mai Hạ, ông Hà Tuấn Hải nhìn nhận: “Giá trị lớn nhất của rượu Láu Siêu không chỉ nằm ở kinh tế, mà ở văn hóa. Đây là niềm tự hào của đồng bào Thái, là thứ cần được gìn giữ và phát huy. Địa phương đang từng bước hỗ trợ các hộ sản xuất, từ quảng bá sản phẩm đến định hướng phát triển du lịch gắn với làng nghề. Việc ứng dụng công nghệ, chuyển đổi số cũng được xem là hướng đi cần thiết để sản phẩm tiếp cận thị trường rộng hơn.”

Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Sản phẩm rượu Láu Siêu của cơ sở bà Vì Thị Tồn được chứng nhận đạt chuẩn OCOP 3 sao năm 2019.

Mai Hạ hôm nay không còn là một vùng quê khép kín. Những con đường mở ra, du khách tìm đến nhiều hơn. Và trong hành trình ấy, rượu Láu Siêu trở thành một “đại sứ” lặng lẽ, mang theo hương vị, mang theo câu chuyện của núi rừng.

Có những thứ, càng đi xa càng dễ phai. Nhưng cũng có những thứ, càng gìn giữ lại càng đậm sâu.

Rượu Láu Siêu của Mai Hạ dường như thuộc về điều thứ hai. Nó không chỉ là một sản phẩm, mà là ký ức, là bản sắc. Thứ men nồng đủ sức níu người ở lại, dù chỉ thêm một chén, hay thêm một lần nhớ.

Mộc Thạch

Tin liên quan

Tin mới hơn

Cây quế tạo sinh kế cho nông dân Nghĩa Đô
Cây quế tạo sinh kế cho nông dân Nghĩa Đô
Đầu hè, không khí tại những vùng quế Lào Cai vẫn không giảm đi sự nhộn nhịp. Từ sáng sớm, người dân đã tất bật vào rừng bóc vỏ, vận chuyển quế xuống núi để kịp các chuyến thu mua. Với nhiều gia đình, đây không chỉ là mùa lao động nhộn nhịp mà còn là thời điểm hái ra tiền từ loại cây được ví như “vàng xanh” của miền sơn cước.
Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Mai Hạ gọi nắng, bếp gọi men rừng
Giữa cái nắng đầu hè, xã Mai Hạ (tỉnh Phú Thọ) hiện ra không phải bằng sự choáng ngợp, mà bằng một thứ quyến rũ rất chậm. Đồi núi xanh rì, những nếp nhà sàn nép mình bên sườn núi, và đâu đó trong không khí, một mùi hương dìu dịu vừa ấm, vừa sâu, như gọi người ta dừng lại lâu hơn. Đó là hương của rượu Láu Siêu, thứ “men rừng” đã theo chân người Thái ở xóm Chiềng Hạ đi qua bao mùa nương rẫy, bao biến thiên của thời gian.

Tin khác

Chè Shan tuyết cổ thụ: Nếm vị gió và mây của “vàng xanh” trên đỉnh núi
Chè Shan tuyết cổ thụ: Nếm vị gió và mây của “vàng xanh” trên đỉnh núi
Những cây chè Shan tuyết cổ thụ ở Tà Xùa không phải mới xuất hiện trong vài thập kỷ gần đây. Chúng đã đứng đó hàng trăm năm, bám rễ vào sườn núi đá, lặng lẽ hút sương mù và gió lạnh của vùng cao Tây Bắc. Nhiều thế hệ người Mông vẫn quen gọi chúng bằng một cái tên giản dị: “chè rừng”. Nhưng trong mắt những người làm trà, đó là một kho báu thiên nhiên hiếm có - thứ “vàng xanh” của núi cao. Từ tiềm năng của vùng chè di sản ấy, những năm gần đây, việc chế biến và xây dựng thương hiệu đã bắt đầu mở ra con đường mới cho loại trà đặc biệt này. Khi doanh nghiệp vào cuộc, những búp chè Shan tuyết không còn chỉ là nguyên liệu thô bán cho thương lái, mà dần trở thành sản phẩm mang giá trị cao mang theo hương vị và câu chuyện của núi rừng Tà Xùa.
Cao nguyên chín muộn: Mùa mận Mộc Châu dài thêm một nhịp
Cao nguyên chín muộn: Mùa mận Mộc Châu dài thêm một nhịp
Có những vườn vừa lấp lánh quả, vừa thấp thoáng hoa, như thể mùa mận đang được “chia ca” thay vì ùa về trong chốc lát. Bằng tay nghề và kỹ thuật, người nông dân kéo dài vị ngọt để cả cao nguyên có thêm mùa đón khách. Trên cao nguyên Mộc Châu, cây mận hậu từ lâu không chỉ là loài cây đặc trưng của vùng đất sương mờ mà còn là nguồn sinh kế quan trọng của hàng nghìn hộ dân. Với gần 3.500 ha mận hậu, đây là một trong những cây trồng chủ lực mang lại thu nhập ổn định cho người dân địa phương. Nhưng thay vì chỉ trông chờ vào vụ thu hoạch truyền thống diễn ra trong tháng 5 và tháng 6, nhiều nông dân Mộc Châu đang chủ động “điều khiển mùa vụ”, đưa mận chín sớm và kéo dài thời gian thu hoạch đến tận tháng 8. Nhờ ứng dụng khoa học kỹ thuật vào canh tác, những vườn mận trái vụ hôm nay không chỉ mang lại giá trị kinh tế cao mà còn mở ra thêm sức hút mới cho du lịch trải nghiệm trên cao nguyên xanh.
Dệt ký ức, thêu tương lai: Người Lào ở Điện Biên giữ nghề, dựng sinh kế
Dệt ký ức, thêu tương lai: Người Lào ở Điện Biên giữ nghề, dựng sinh kế
Giữa nhịp sống hiện đại, khi thị trường may mặc công nghiệp ngày càng phát triển với vô vàn mẫu mã, sắc màu và chất liệu, ở nhiều bản làng của tỉnh Điện Biên, phụ nữ dân tộc Lào vẫn đều đặn ngồi bên khung cửi mỗi ngày. Tiếng thoi đưa vang lên trong những ngôi nhà sàn không chỉ là âm thanh của lao động, mà còn là nhịp giữ gìn bản sắc văn hóa đã được truyền qua nhiều thế hệ.
Giữ vị ngọt sông Đà trong từng sợi ruốc cá OCOP
Giữ vị ngọt sông Đà trong từng sợi ruốc cá OCOP
Vào hè, trên lòng hồ Hòa Bình, phường Hoà Bình mặt nước xanh màu ngọc bích. Những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rẽ sóng giữa các dãy lồng cá nối nhau ven núi. Người dân vùng hồ vẫn quen gọi nơi đây là “biển trên núi”, bởi đây là nơi con sông Đà sau khi bị ngăn dòng đã để lại một vùng nước mênh mang, nuôi lớn bao phận người bằng nghề nuôi cá lồng. Từ những con cá nuôi giữa lòng hồ, giờ đây đã có những sản phẩm OCOP mang theo cả hương vị sông nước Tây Bắc đi xa. Trong đó, ruốc cá sông Đà của Công ty TNHH Hải Đăng Group, phường Hòa Bình (Phú Thọ), không chỉ là một món ăn, mà giống như thứ quà mang theo ký ức vùng hồ dành cho du khách sau mỗi chuyến đi.
Tiếng thoi đưa trở lại: Giữ hồn thổ cẩm Mường ở vùng cao Phú Thọ
Tiếng thoi đưa trở lại: Giữ hồn thổ cẩm Mường ở vùng cao Phú Thọ
Từng có lúc tiếng thoi đưa ở xóm Cóm, xã Tân Lạc dần thưa vắng. Nghề dệt thổ cẩm truyền thống của người Mường nơi đây đứng trước nguy cơ mai một. Từ mô hình hợp tác xã gắn với phát triển sản phẩm OCOP, những hoa văn cổ của đồng bào Mường nay đang được gìn giữ, tạo việc làm và mở ra hướng sinh kế bền vững cho người dân địa phương.
Mùi hương núi rừng và giấc mơ OCOP của người làm dược liệu Mường La
Mùi hương núi rừng và giấc mơ OCOP của người làm dược liệu Mường La
Từ những cây thuốc mọc dưới tán rừng, người dân xã Mường La (Sơn La) đang từng bước tạo ra các sản phẩm chế biến như dầu gội thảo dược, trà táo mèo, xà phòng thiên nhiên… để nâng giá trị dược liệu bản địa. Không còn phụ thuộc hoàn toàn vào thương lái và thị trường nguyên liệu thô, nhiều HTX vùng cao đã bắt đầu hành trình đưa dược liệu Tây Bắc tiếp cận các hội chợ lớn, kênh bán hàng số và hướng tới xây dựng sản phẩm OCOP.
Dưới chân núi đá Mai Hạ (Phú Thọ), "cá tiến vua" nuôi sống một bản làng
Dưới chân núi đá Mai Hạ (Phú Thọ), "cá tiến vua" nuôi sống một bản làng
Ở những dãy núi đá quanh xã Mai Hạ (Phú Thọ), mùa khô kéo dài khiến ruộng đồng nứt nẻ, người dân từng quen với cảnh “trông trời trông đất” để gieo cấy vài vụ lúa đủ ăn. Nhưng cũng chính từ những khe nước lạnh âm thầm chảy ra từ lòng núi ấy, một hướng sinh kế khác đã hình thành, lặng lẽ suốt hơn ba thập kỷ, đó là nuôi cá dầm xanh - loài cá từng được xem là sản vật quý hiếm dành cho vua chúa.
Đà Nẵng: Giữ vị mặn quê nhà từ những chum mắm truyền đời
Đà Nẵng: Giữ vị mặn quê nhà từ những chum mắm truyền đời
Giữa nhịp sống hiện đại với đủ loại gia vị công nghiệp phủ kín các kệ hàng, ở một góc nhỏ nơi miền biển miền Trung, vẫn có những người lặng lẽ giữ nghề bằng đôi tay và ký ức. Với chị Trần Thị Ánh Hồng và chị Ngô Thị Kim Xuyến, phường An Khê (TP Đà Nẵng) nước mắm không đơn thuần là một sản phẩm để bán, mà còn là phần hồn của làng biển, là mùi vị tuổi thơ gắn với những mùa cá cơm bạc trắng bến Tam Thanh, Tam Tiến.
Gen Z đưa đặc sản mắm truyền thống Giồng Riềng đạt chuẩn OCOP
Gen Z đưa đặc sản mắm truyền thống Giồng Riềng đạt chuẩn OCOP
OVN - Trong khi nhiều bạn trẻ chọn lập nghiệp nơi phố thị xa hoa, anh Nguyễn Hoàng Anh (SN 1998, ngụ xã Ngọc Chúc, tỉnh An Giang) lại chọn quay về quê hương gắn bó cùng xưởng mắm gia đình. Từ một mặt hàng truyền thống phổ biến ở “chợ trời”, chàng trai trẻ Gen Z đã viết tiếp câu chuyện cho sản phẩm bằng tư duy hiện đại, góp phần đưa thương hiệu “Mắm cá Hoàng Anh” thành sản phẩm đạt chứng nhận OCOP.
Đặc sản xứ Thanh nâng tầm giá trị nông sản địa phương
Đặc sản xứ Thanh nâng tầm giá trị nông sản địa phương
LNV - Từ những món ăn dân dã gắn bó với đời sống thường nhật, nhiều đặc sản của Thanh Hóa như mắm tép, tương làng Ái, măng rừng… đang từng bước được chuẩn hóa, nâng cấp thành sản phẩm OCOP. Hành trình này không chỉ góp phần gia tăng giá trị kinh tế mà còn mở ra cơ hội để ẩm thực truyền thống vươn xa trên thị trường, khẳng định bản sắc địa phương trong bối cảnh hội nhập.
Tía tô quê nhà thành trà OCOP
Tía tô quê nhà thành trà OCOP
LNV - Nhận thấy các sản phẩm chế biến từ cây dược liệu ngày càng được thị trường ưa chuộng, mang lại hiệu quả kinh tế cao gấp nhiều lần so với nhiều loại cây trồng khác, anh Nguyễn Vũ Phú Trường (sinh năm 1987, tổ 10, phường An Phú, tỉnh Gia Lai) đã mạnh dạn khởi nghiệp bằng việc chế biến rau tía tô thành trà thảo dược.
Nâng giá trị lâm sản và tạo sinh kế bền vững từ rừng
Nâng giá trị lâm sản và tạo sinh kế bền vững từ rừng
OVN - Tận dụng nguồn măng rừng theo mùa, người dân Đam Rông 3 từng bước phát triển sản phẩm măng khô theo hướng hàng hóa, góp phần nâng cao thu nhập và gìn giữ tài nguyên rừng. Việc sản phẩm đạt chuẩn OCOP không chỉ mở rộng đầu ra mà còn định hình hướng p
Cơm sấy Vạn Nguyên nỗ lực nâng tầm sản phẩm OCOP
Cơm sấy Vạn Nguyên nỗ lực nâng tầm sản phẩm OCOP
OVN - Sau hơn 7 năm bền bỉ xây dựng thương hiệu, cơm sấy Vạn Nguyên của Công ty TNHH MTV Vạn Nguyên Gia Lai (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) đã từng bước khẳng định chỗ đứng trên thị trường, mở rộng mạng lưới tiêu thụ trong và ngoài tỉnh. Đặc biệt, năm 2023, sản phẩm Cơm sấy đặc sản Vạn Nguyên rong biển chay được công nhận OCOP 3 sao cấp tỉnh, đây là dấu mốc quan trọng tạo đà giúp doanh nghiệp tiếp tục đầu tư, hoàn thiện và phát triển thêm nhiều sản phẩm OCOP trong thời gian tới.
Từ nan tre làng quê đến bộ đèn OCOP 5 sao
Từ nan tre làng quê đến bộ đèn OCOP 5 sao
OVN - Từng đứng trước nguy cơ thất truyền, nghề mây tre đan ở Nghệ An đã tìm lại sức sống nhờ sự đồng hành của doanh nghiệp và bàn tay bền bỉ của người thợ làng. Hơn hai thập kỷ kiên trì hồi sinh nghề cũ, Công ty TNHH Đức Phong không chỉ tạo sinh kế cho hàng nghìn lao động nông thôn, mà còn đưa những chiếc đèn tre thuần Việt vươn tới chuẩn OCOP 5 sao, hiện diện ở nhiều thị trường khó tính trên thế giới.
Trứng gà Phú Quý và hành trình đạt chuẩn OCOP 3 sao
Trứng gà Phú Quý và hành trình đạt chuẩn OCOP 3 sao
OVN - Sản phẩm trứng gà Phú Quý được thành phố Hà Nội đánh giá, phân hạng và cấp chứng nhận OCOP 3 sao vào năm 2025. Việc đạt chứng nhận OCOP không chỉ góp phần nâng tầm thương hiệu cho sản phẩm mà còn mở ra cơ hội mở rộng thị trường tiêu thụ, từng bước tham gia sâu hơn vào chuỗi cung ứng thực phẩm an toàn, phục vụ nhu cầu ngày càng cao của người tiêu dùng Thủ đô và các địa phương lân cận.
Tin mới Đọc nhiều
Giao diện di động